Trường sinh linh giá, viết bằng bút

Sửa trên GitHub Góp ý qua email
Bộ quà tặng: bút Pilot xanh ngọc, bút Monami 153 ID, dây đeo da Dalgrid, đặt trên hộp quà đỏ và ví da

Tháng 6, tháng của hội ngộ.

Mình gặp lại những người bạn, anh chị, người em. Một tháng kỳ lạ và duyên.

Trong những buổi gặp mặt, lại hữu duyên được tặng quà và những câu chuyện. Được tặng những cây bút, đủ loại, đẹp và hay. Được nghe những câu chuyện, dù mình không nghĩ gì nhiều khi làm việc đó.

Nhiều lúc mình cũng viết một đôi dòng, ghi lại những cảm xúc hay câu chuyện nhỏ muốn sẻ chia. Cũng không phải định tập hợp lại, hay làm gì khác, mà chỉ để chắt lọc, để nhớ lại, hay cô đọng được khoảnh khắc đó của bản thân.

Như có một ai từng nói, mỗi một câu chuyện, những cảm xúc sẽ là khi mình tạo ra một trường sinh linh giá, một mảnh của tâm hồn đã tách ra và đặt ở đó.

Mình nghe vậy thấy quả là gớm ghê. Mình chắc không bao giờ được vậy, vì đó chỉ là viết cho nó không bị ngu trong suy tưởng của bản thân thôi.

Cho đến khi.

Mình nghe được câu chuyện, đoạn văn nhỏ của mình đã tạo được động lực, cho hai người bạn đi qua nhiều trăn trở, khắc khoải trong kinh doanh.

Vậy văn của mình nó vượt qua được cái nhỏ bé của cảm xúc cá biệt, tạo thành một ngọn lửa nhỏ âm ỉ cháy.

Wtf. Cảm xúc rất.

Và lại đến những câu chuyện khác, những thứ chưa kịp viết vì để khi khác, lúc có thời gian hơn, và nó đã trở thành quá muộn.

Những thứ muộn, chỉ còn là requiem.

Cứ viết. Seize and squeeze.

Vì có khi ngày mai sẽ không đến.