# Người nhện đã dẫn tôi học làm game ra sao?

*2025-10-25*

> Hay câu chuyện về kết nối các chấm nhỏ của tôi. Từ một tấm poster tuyển sinh dán nhầm hình Spider-Man, đến gần 20 năm sau mới làm việc trong ngành game.

Hay câu chuyện về kết nối các chấm nhỏ của tôi.

Năm 2004, vừa vào đại học, một trường có tiếng ở Hà Nội, với nhiều người có lẽ đó là một trong những khoảng thời gian nhẹ nhàng, và có thể thoải mái một chút rồi sẽ học tiếp.

Nhưng tôi thì có lẽ suy nghĩ khác, hoặc là do thói quen từ nhỏ đã học, làm việc nhiều hơn các bạn ngang lứa.

Từ nhỏ tôi học lớp song ngữ Pháp văn, một buổi học ở trên trường như mọi đứa trẻ khác, buổi còn lại thì lớp tôi học tiếng Pháp và các môn khoa học bằng tiếng Pháp.

Thời gian rảnh giữa 2 buổi học thì có thể đi học thêm, hoặc chơi đá banh, bida và điện tử. Và tất nhiên buổi chiều tối thì vẫn lại đi học thêm.

Một hoạt động rất bình thường mà không có đứa nào thời đó không tham gia, cũng như con người phải ăn cơm uống nước, học sinh phải đi học thêm thôi.

Nói tới đây xem chừng hơi dài, nhưng quan trọng là ngày có 3 buổi thì đi học hết hơn 2 buổi, còn lại là đi học thêm, và đi chơi.

Tóm lại, bận học hành và vui chơi full time.

Năm 12 cũng học hành đội tuyển, rồi còn lo học thi tốt nghiệp nữa, nên cái guồng học hành bao năm cũng vận vào người.

Vừa học năm Nhất đại học được mấy tháng, tôi lại thấy chương trình hơi nhàn, mà việc đi học này cũng không phải là món mình *all-in* 100%.

Sorry trường IIR, em cũng không phải dạng COCC gì. Em chỉ muốn được học thêm cái mà em thích, để lấp khoảng trống vậy đó.

Tôi yêu thích máy tính từ nhỏ, nhưng cũng không phải có điểm số cao lắm về mặt toán tính này nọ, cũng có đi học vẽ thi kiến trúc nữa, cũng định làm 2, 3 cái nguyện vọng dắt lưng như bao thằng cấp 3 từ trước đến giờ.

Năm đó Aptech xuất hiện trước rồi đến FPT Arena, tôi cũng vác mặt đi tới 2 chỗ này để coi thử chương trình du học tại chỗ, đóng tiền Việt tính bằng đô (giá cao dã man), học giáo trình nước ngoài thuộc loại đầu tiên của Việt Nam sẽ ra sao.

Thi đầu vào 2 chỗ này những năm đó hình như cũng làm bài trắc nghiệm tiếng Anh này nọ.

Họ tạo cảm giác thi thố và tính điểm so sánh, nâng lên đặt xuống rất ghê.

Tôi vô tình được điểm cao ở cái vòng thi này, hình như tôi thấy bài Aptech khó hơn, còn bài Arena kiểu nào cũng nhiều tiếng Anh, do mấy cái sách giáo trình bê nguyên của mấy ông Ấn Độ mà.

Có mấy câu khoai khoai về cảm giác không gian thôi, chắc để loại mấy đứa bị lác mắt, còn tôi thì lúc đó cũng cận lòi.

Mấy chị bên tuyển sinh hồ hởi thông báo rằng với điểm số này tôi được học bổng của chương trình rồi, nhưng mà nếu thủ khoa thì sẽ đạt 100% miễn phí học phí, mà tôi chỉ đứng 2-3 gì đó.

Học bổng giảm 50%.

OMFG.

Học phí 2 ngàn đô la, giảm một nửa là còn 1 ngàn đó. Tuổi trẻ mới ra đời, không kiếm được tiền mà còn được giảm 50%, thì có phải là chiến công với gia đình dòng họ không?

Như tự tay kiếm được một ngàn đô. Tôi hăm hở về báo nhà.

Nãy giờ dông dài mà vẫn chưa đụng tới thằng Người Nhện.

Lý do chính của câu chuyện này thiệt ra là từ cái poster tuyển sinh của Arena, năm đó anh chị nào hoặc là quá lười, hoặc là quá tâm lý: phang luôn tấm hình poster thằng Người Nhện đậu lên cái bảng tuyển sinh của Arena.

M....

Cay thiệt, nhìn cái hình với tên chương trình là Multimedia Specialist gì đó, thì tôi như được truyền luôn cái siêu năng lực, cho rằng học nó xong là mình sẽ đụng tay, nhấc chân là ra một đống nhân vật như Người Rơi, Người Thỏ rồi cho tụi nó đập nhau trong đa vũ trụ.

Đại khái phải nói là cái sức mạnh được truyền tới là vô địch rồi.

Chấm học cái trường này luôn.

Bởi vì học xong mình chắc chắn sẽ sống cuộc đời *for gamer, by gamer*.

Vậy đó, phần còn lại đã trở thành lịch sử.

20 năm sau thì cũng chỉ có làm công ty unicorn game duy nhất của Việt Nam được tròn 2 năm. Không làm mảng game, chỉ coi user và số như game.

Và vẫn nhớ bài học marketing ăn tiền đầu đời.